![]() |
| BAO CAO THUC TAP |
4. Viết.
Hoá ra cái giai đoạn mà bạn tưởng là đầu tiên lại nằm tít dưới
này.
Outline. Đừng bao giờ viết luận văn mà không có outline! Nếu
muốn, thì cứ viết không có outline, nhưng đừng bao giờ hỏi tại sao điểm thấp.
Outline là gì? Outline là bộ xương của bài, như cơ thể con
người vậy, thịt có thể đẹp, nhưng xương không vững thì đừng mong đi đứng gì được.
Bộ xương của mỗi bài luận gồm 3 phần: mở bài, thân bài,
kết luận. (Đừng ngáp!) Mở bài chiểm khoảng 7-8% toàn bộ bài, kết luận 12-15%,
còn lại là thân bài. Phần mở bài, sau khi à ơi đưa đẩy, bạn nhất thiết phải nói
rõ mình định làm gì trong bài, nghĩa là lặp lại máy móc hay sáng tạo cái đề
bài, kèm theo miêu tả bài văn sẽ gồm phần một nói về cái này, phần hai nói về
cái kia, phần ba nói về cái nọ… Phần kết luận sẽ hao hao anh em cột chèo với phần
mở bài, cũng lặp lại cái đề bài, tóm tắt lại những gì mình đã nói. Tuyệt đối đừng
bao giờ bắt chước phim Hồng Kông câu khách bằng cách gợi ra đề tài mới trong phần
kết luận.
![]() |
| VIET THUE LUAN VAN |
Phần đau khổ nhất là phần thân bài.
Có truyền thuyết cho rằng giáo sư chỉ đọc mở bài với kết luận thôi rồi cho điểm,
nhưng trong khi đợi truyền thuyết được kiểm chứng, tốt hơn hết cứ lên kế hoạch
cho phần thân bài. Đây là phần liên quan mật thiết đến phần kỹ năng đọc ở trên.
Nhờ đã đọc, đã ghi chép, đã suy nghĩ, bạn mới có thể biết mình sẽ viết những
gì. Lúc đọc, bạn sẽ rất hoang mang, giống như khi bạn giũ một tấm thảm cũ, bụi
tung mù mịt, nhưng khi bụi lắng xuống, hy vọng bạn sẽ thấy ra cái gì đó (vài
con bọ chét chẳng hạn). Hy vọng sẽ có nhiều ý tưởng nhảy ra vù vù, bạn hãy tóm
lấy chúng và nhóm chúng lại, ý tưởng nào thừa thãi thì bỏ đi, đừng tham lam.
Các nhóm ý tưởng sẽ là phần thân bài. Nhưng bạn phải nhớ là ý tưởng này là từ
quyển sách nào nhảy ra và ghi rõ, đừng dại dột nghĩ rằng đó là ý tưởng của mình
và phạm phải lỗi lầm to lớn nhất đời sinh viên là đạo văn. Và cũng đừng cãi
chày cãi cối đấy là ý tưởng độc nhất vô nhị của riêng mình, bởi vì đâu đó,
trong những dãy sách vô tận nằm im lìm trên kệ, một quyển sách nào đó đã nhắc đến
nó rồi. Bất hạnh thay, chính ông thầy của bạn đã viết quyển sách đó. Thế thì tại
sao, thay vì đưa mình ra chịu trận, bất kỳ những gì bạn nói, bạn viết, hãy tìm
một bức bình phong nào đó che chở. Anh hùng Núp vẫn là anh hùng kia mà!
Ngôn ngữ. Ngôn ngữ dùng trong các bài luận
thật đáng chán, nghiêm túc và cứng nhắc, không thể nào du dương, bay bổng. Biết
sao được, nó vốn là vậy. Từ ngữ là da thịt của bài, đắp lên bộ xương đã có. Da
thịt cũng cần đẹp, nhưng thông thường cứ theo đúng 3 phương châm sau là được,
- Nghiêm
túc (không viết tắt, không tiếng lóng, không văn nói),
- Rõ
ràng (ý của tôi là vầy, tôi muốn nói đúng cái ý này chứ không phải ý kia),
- Mạch
lạc (câu sau của tôi liên quan đến câu trước, đoạn sau của tôi liên quan đến đoạn
trước, cả bài của tôi là một khối thống nhất)
Nếu học ở Anh, bạn phải dùng tiếng Anh. Tiếng Anh hơi khác
tiếng Mỹ. Nếu bạn đọc sách do người Mỹ viết, đôi lúc bạn gật gù tâm đắc sao mà
họ viết rõ ràng dễ hiểu đến vậy. Nếu bạn đọc sách do người Anh viết, bạn vò đầu
bức tóc không hiểu tác giả đang giấu điều gì sau những trang sách tiếng Anh mượt
mà, đầy kín những danh từ mà bạn nghi ngờ chúng có họ hàng với tiếng Latin! Bản
thân tôi luôn gặp vấn đề với những ông thầy người Anh chính gốc, đa số bài viết
của tôi cao điểm hơn nếu giáo sư là người Mỹ hay người Đức. Tuy nhiên, tôi vẫn
trung thành với nguyên tắc của mình. Đơn giản vì trình độ tiếng Anh của tôi
không cho phép tôi bay bổng; đơn giản hơn nữa là tôi cần hiểu được mình đang viết
cái gì.
5. Kiểm tra
Sau khi viết xong, nếu còn thời gian, bạn nên đọc lại và kiểm
tra lỗi chính tả, ngữ pháp, lập luận… Còn thời gian nữa thì nhờ bạn bè đọc giúp
và góp ý.
Nguồn: Sưu tầm
Edit by: Báo cáo thực tập







