![]() |
| MẪU BÁO CÁO THỰC TẬP |
Thực
trạng: Đối với người Việt trẻ, từ “teamwork” đã được nói đến nhiều
nhưng hình như nó vẫn chỉ được “nghe nói” chứ chúng ta chưa thực hiện nó theo
đúng nghĩa. Họ ít khi thành công trong những dự án làm việc theo nhóm và sự hỗ
trợ của nhiều thành viên, nhiều bộ phận chuyên biệt.
Nguyên
nhân: Quá nể nang các mối quan hệ.
Người phương Tây có cái tôi rất cao nhưng lại sẵn sàng cùng
nhau hoàn thành công việc cần nhiều người. Còn người Việt trẻ chỉ chăm chăm xây
dựng mối quan hệ tốt giữa các thành viên trong đội, tỏ ra rất coi trọng bạn bè
nên những cuộc tranh luận thường được đè nén cho có vẻ nhẹ nhàng. Đôi khi có
cãi nhau vặt theo kiểu công tư lẵn lộn. Còn đối với sếp, tranh luận với sếp được
coi như một biểu hiện của không tôn trọng, không biết trên dưới, được đánh giá
sang lĩnh vực đạo đức, thái độ làm việc. “Dĩ hoà vi quý” mà, việc xây dựng được
một mối quan hệ tốt giữa các thành viên quan trọng hơn việc một công trình bị
chậm tiến độ.
Thứ nhất ngồi ỳ, thứ
nhì đồng ý
Người châu Âu và châu Mỹ luôn tách biệt giữa công việc
và tình cảm còn chúng ta thì ngược lại, thích làm vừa lòng người khác bằng cách
luôn luôn tỏ ra đồng ý khi người khác đưa ra ý kiến trong khi không đồng ý hoặc
chẳng hiểu gì cả. Điều đó sẽ làm cho cả nhóm hiểu lầm nhau, chia năm sẻ bảy hoặc
ai làm thì làm. Những người khác ngồi chơi xơi nước. Ai cũng hài lòng còn công
việc thì không hoàn thành. Nếu sếp đưa ra ý kiến thì lập tức trở thành khuôn
vàng thước ngọc, các thành viên chỉ việc tỏ ý tán thành mà chẳng bao giờ dám phản
đối. Nếu bạn làm việc mà chỉ có một mình bạn đưa ra ý kiến thì cũng giống như bạn
đang ở trên biển một mình. Bạn sẽ chọn đi với 10 người khác nhau hay với 10
hình nộm chỉ biết gật gù đồng ý.
![]() |
| NHAN LAM BAO CAO THUC TAP |
Đùn đẩy trách nhiệm
cho người khác
Chính sự thảo luận không dứt điểm, phân chia công
việc không phân minh nên ai cũng nghĩ đó là việc của người khác chứ không phải
của mình. Khi đang đóng vai im lặng đồng ý, thì trong đầu mỗi thành viên thường
tạo ra cho mình một ý kiến khác, đúng đắn hơn, dáng suốt hơn và không nói ra.
Trong kỳ dọn dẹp công sở cuối năm, khi công việc đươc tuyên bố”toàn công ty dọn
dẹp phòng làm việc” thì sau một tuần phòng vẫn đầy rác, giấy tờ, hồ sơ tung toé
khắp nơi.
Cuối cùng sếp chỉ định một người chịu trách nhiệm
thôi thì công việc chỉ một buổi là OK. Vì sao? Đơn giản vì chỉ có một người, họ
buộc phải làm chứ không thể đùn cho ai khác! Còn với cả nhóm, nếu nhóm gặp thất
bại, tất nhiên, không phải tại ý kiến của mình, vì mình có nói gì đâu? Ý tưởng
của mình vẫn còn cất trong đầu mà! Rất nhiều lý do để giải thích tại sao thất bại,
lý do nào cũng dẫn đến điều mình không phải chịu trach nhiệm! Một trong những
nguyên nhân của điều này là do chúng ta hiếm khi phân công việc cho từng người,
vì chúng ta thiếu lòng tự tin và tâm lý sợ sai.
Không chú ý đến công
việc của nhóm
Một khuynh hướng trái ngược là luôn luôn cố gắng cho ý kiến
của mình là tốt và chẳng bao giờ chịu chấp nhận ý kiến của bât kì ai khác. Một
số thành viên trong nhóm cho rằng mình giỏi nên chỉ bàn luận trong nhóm nhỏ những_người
giỏi hoặc đưa ý kiến của mình vào mà không cho người khác tham gia. Chỉ vài hôm
là chia rẽ nhóm. Khi cả đội bàn bạc với nhau, một số thành viên hoặc nghĩ rằng
ý kiến của mình không tốt nên không chịu nói ra hoặc cho rằng đề tài quá chán nên
không tốn thời gian. Thế là, trong khi phải bàn luận kỹ hơn để giải quyết vấn đề
lại quay sang nói chuyện riêng với nhau. Cho đến khi thời gian chỉ còn 5-10
phút thì tất cả mới bắt đầu quay sang, đùn đẩy nhau phát biểu. Và chính lúc đã
có một người lên thuyết trình, chúng ta vẫn cứ tiếp tục bàn về chuyện riêng của
mình.
Nguồn: Sưu tầm
Edit by: Báo cáo thực tập







