![]() |
| NHAN LAM BAO CAO THUC TAP |
1. Học càng sớm càng
tốt.
Tiểu học là 1 giai đoạn rất quan trọng
để học tiếng Anh. Đó là bởi vì đây được coi là giai đoạn đầu tiên bé tiếp cận với
1 ngôn ngữ mới (thông thường các trường bắt đầu dạy tiếng Anh cho bé từ lớp 3).
Với các mẹ cho con đi học tiếng Anh từ những năm 3-4 tuổi thì rất tốt rồi nhưng
với các mẹ ko có thời gian và điều kiện cho bé học tiếng Anh từ khi còn học mẫu
giáo thì việc các bé học tiểu học mới bắt đầu học tiếng Anh phải thực sự được
quan tâm.
Một số ý kiến cứ nói là trẻ con nhỏ biết gì mà học, tiếng Việt
còn chưa sõi... Các bố mẹ có biết là hiện tại, ở đâu tôi không nhớ, hôm nọ đọc
trên CNN hay gì đó, có trường dạy ngoại ngữ cho trẻ 6 tháng tuổi không, và
waiting list thì thôi rồi, cung không đủ cầu. Đơn giản bố mẹ cứ đặt con mình
vào địa vị một đứa con lai, nó phát triển 2 ngôn ngữ cùng một lúc và đồng đều
như nhau (với một điều kiện, sẽ giải thích sau), vì nó tiếp xúc với hai ngôn ngữ
từ khi nó mới sinh ra.
Đối với trẻ nhỏ thì Tiếng Việt cũng là ngoại ngữ khi chúng
nó còn nhỏ, đúng không? Vì thế học ngoại ngữ càng sớm thì khả năng phát
triển ngôn ngữ như tiếng mẹ đẻ lại càng cao. Bên cạnh đó, việc học
ngoại ngữ sớm không chỉ giới hạn ở việc nó giỏi cái ngoại ngữ đó, mà còn làm
cho trẻ thông minh, phát triển hơn vì đối với trẻ nhỏ, phát triển ngôn ngữ là
quan trọng, và ngôn ngữ phát triển làm trẻ nhỏ sẽ khá hơn trong tất cả mọi lĩnh
vực khác.
![]() |
| MẪU BÁO CÁO THỰC TẬP |
2. Phân biệt rạch ròi
hai ngôn ngữ:
Lại nói về con lai, đúng là có những đứa nói hai thứ tiếng rạch
ròi, không lẫn lộn, và tốt như nhau, còn có những đứa lại bị loạn ngôn ngữ. Một
vấn đề rất đơn giản thôi: Bố mẹ nói lẫn lộn. Nếu bố là người Anh chỉ nói tiếng
Anh với con và nếu mẹ người Việt chỉ nói tiếng Việt không thì đứa bé sẽ phát
triển được hai ngôn ngữ song song như thế, ngược lại nếu cả bố lẫn mẹ dùng cả
hai thứ tiếng lẫn lộn ngay từ khi con còn bé thì hậu quả loạn ngôn ngữ là vô
cùng cao, vì khi đó não bộ đứa trẻ không phân biệt được hai ngôn ngữ khác nhau,
và nó mất đi khả năng phản xạ cần thiết nhất khi con người cần giao tiếp với nhau:
nếu đứa trẻ biết mẹ nó chỉ hiểu tiếng Việt, nó sẽ phải tập nói tiếng Việt để mẹ
nó hiểu nó, tương tự với bố...
Vì vậy, thực sự nếu không đủ điều kiện
để phát triển song song hai ngôn ngữ từ khi còn rất là nhỏ (ví dụ bố mẹ không
có khả năng nói tiếng Anh, hay không có khả năng thuê một cô bảo mẫu nói tiếng
Anh từ khi con còn rất bé, hay môi trường không cho phép - nếu con bạn là người
Việt và bạn đang ở nước ngoài chẳng hạn, thì đó là môi trường lý tưởng để phát
triển hai ngôn ngữ song song) hãy đợi con đến 3-4 tuổi và bắt đầu, thì chúng nó
sẽ biết được đấy là ngôn ngữ thứ 2 vì tiếng Việt đã khá là phát triển.
3. Học ngôn ngữ như
là công cụ giao tiếp và nhận thức cái nội dung cần truyền tải.
Ví dụ khi bạn nói với con apple có nghĩa là quả táo thì bạn
đang cho con học ngoại ngữ như là học ngoại ngữ thực sự,
nhưng khi bạn cầm quả táo và nói: apple, tưởng đơn giản nhưng mà là khác hoàn
toàn: con bạn sẽ link thẳng cái object đấy với cái từ đấy, và khi nó nhìn quả
táo nó sẽ bật ra được apple, tạo điều kiện sau này khi cần dùng ngôn ngữ nào
thì nó phải NGHĨ bằng ngôn ngữ đó, mà điều này quan trọng vô cùng. Cụ thể: nếu
nó cần nói nó muốn quả táo nó sẽ bật ra luôn I want that apple, chứ không phải
nó sẽ nghĩ là: mình muốn quả táo đó, phải nói là Tôi muốn quả táo đó, tức là I
want that apple và sau đó thì mới nói ra.
Lúc chúng tôi sang Nga thì đã học một năm dự bị ở nhà, và
các nước khác thì họ không học ở nhà trước như VN, sang đến bên Nga họ chẳng có
một tý vốn nào, nhưng mà họ học nhanh hơn và khả năng bật cao hơn rất nhiều,
đơn giản như tôi đã giải thích ở trên, họ link thẳng mọi thứ đến ngôn ngữ,
không phải qua bất cứ một cái cầu nối nào.
Nguồn: Sưu tầm
Edit by: Báo
cáo thực tập







