· Đề
tài cũ kỹ, trùng lắp với các đề tài đã có. Điều thực sự đáng tiếc
là nhiều sinh viên bỏ công sức và thời gian (rất quý báu) của mình
ra làm một việc ít có lợi là thực hiện lại các đề tài đã có. Điều này khiến
cho đề tài dễ bị nghi vấn là sao chép và thiếu tính sáng tạo.
·
Viết
bài luận văn theo kiểu liệt kê, không có giải
thích. Điều cần lưu ý là khi tác
giả viết ra thì tác giả có thể hiểu dễ dàng. Tuy nhiên, người đọc đôi khi
không hay khó hiểu. Chính vì lý do này nên tác giả cần giải thích – càng ngắn
gọn, súc tích càng tốt – về những điều được trình bày. Đối với những vấn đề
quá đơn giản, cũng có thể không cần giải thích.
·
Phần cơ sở lý luận, nội dung chính và kết
luận không có liên hệ với nhau. Phần
cơ sở lý luận thường được trình bày tràn lan, không có trọng tâm, đôi khi
không có liên quan đến nội dung chính của bài. Bên cạnh đó, thường
các phần trình bày trong các chương không có liên hệ, bổ sung cho nhau.
Về nguyên tắc, tất cả những điều trình bày trong luận văn phải có liên
hệ với nhau để phục vụ mục tiêu nghiên cứu của luận văn.
·
Sinh viên dùng lẫn lộn dấu chấm và dấu phẩy trong khi viết
số. Thí dụ: Sinh viên thường hay
viết 123,456,789 thay vì nên viết 123.456.789 để cho biết đây là 123 triệu …
Số liệu trong bài được trình bày thiếu nhất quán (không theo lề phải), dùng
ký hiệu và viết tắt tùy ý, rối rắm làm người đọc không hiểu. Trên nguyên
tắc, tất cả những từ viết tắt phải được ghi chú ngay từ đầu và nên cố gắng
càng ít viết tắt càng tốt.
·
Tài liệu tham khảo được dẫn chưa đúng. Hầu như các sinh viên chỉ
liệt kê tài liệu tham khảo cuối luận văn mà không chỉ rõ là tài liệu tham
khảo nào được sử dụng ở đâu. Thí dụ về một các dẫn tài liệu đúng: “Do thông
tin bất đối xứng nên rất có thể khi mua một hàng hóa đã qua sử dụng người mua
sẽ mua được hàng hóa không đúng chất lượng (Ninh 2003, tr. 18).” Sau đó
tài liệu tham khảo này (Ninh 2003) phải được liệt kê ra ở danh sách tài liệu
tham khảo theo thứ tự ABC dựa vào tên (hay họ – nếu là tác giả nước
ngoài) của tác giả.
·
Trong các bài viết có đề ra giải pháp: Các giải pháp được nêu ra
quá nhiều, đôi khi mâu thuẫn với nhau (nhất là khi triển khai thực hiện).
Đồng thời, sinh viên thường không phân tích tính khả thi và thứ tự ưu tiên
của các giải pháp này. Trong thực tế, vì nguồn lực có giới hạn nên không phải
lúc nào cũng có thể thực hiện được tất cả các giải pháp được đề xuất, do đó
cần phải chọn lọc. Trong một số trường hợp, sinh viên đề xuất giải pháp
mâu thuẫn ngay cả đối với mục tiêu của đề tài.
·
Một
số sinh viên không phân biệt giữa tỷ lệ và tỷ
trọng nên thường dùng dấu % để chỉ cả hai, dễ tạo sự nhầm lẫn.
·
Một
số sinh viên viết câu chưa đúng, sử dụng dấu chấm,
dấu phẩy chưa hợp lý. Điều cần lưu ý là còn sai chánh tả. Chẳng hạn, một sinh
viên, trong luận văn tốt nghiệp của mình, đã viết “tập chung gà sót”
thay vì “tập trung rà soát.”
·
Theo
thông lệ, nếu trong trường hợp liệt kê thì trước dấu ba chấm phải có dấu
phẩy. Nếu không có dấu phẩy trước dấu ba chấm thì người đọc hiểu đó là câu
lửng (có thể bỏ lửng vì chủ ý của tác giả) và người đọc hiểu sao cũng được.
Trong nghiên cứu khoa học, nên hết sức tránh điều này.
|







